可嘆
世事底相迫,人間誰獨醒。行歌仍白石,把閱且黃庭。
山迥雲時出,天高霜夜零。菉葹無久色,松柏向人青。
shì
世
shì
事
dǐ
底
xiāng
相
pò
迫
,
rén
人
jiān
間
shuí
誰
dú
獨
xǐng
醒
xíng
。
gē
行
réng
歌
bái
仍
shí
白
bǎ
石
,
yuè
把
qiě
閱
huáng
且
tíng
黃
庭
。
shān
山
jiǒng
迥
yún
雲
shí
時
chū
出
,
tiān
天
gāo
高
shuāng
霜
yè
夜
líng
零
lù
。
shī
菉
wú
葹
jiǔ
無
sè
久
sōng
色
,
bǎi
松
xiàng
柏
rén
向
qīng
人
青
。