客誦故人劉道梅花詩有懷用其韻以寄之

宋代 李彌遜
桑柘如錢柳如雪,南村北村欲蠶月。 老翁飯飽摩腹行,白甌自隨閒喚鐵。 攀花正恨顏色乾,哦公七言毛骨寒。 惜花不似愛詩苦,即遣愁海回狂瀾。 哦公今為郎尚發,仕路不應嗟歇滅。 江頭官閒來雁多,莫使故人書斷絕。 春風步馬芳蘭皋,思如哀鴻獨求曹。 幾時懷抱相對盡,桂漿酌斗供詩豪。
sāng zhè qián liǔ xuě   nán cūn běi cūn cán yuè  
lǎo wēng fàn bǎo xíng   bái ōu suí xián huàn tiě  
pān huā zhèng hèn yán qián   ó gōng yán máo hán  
huā shì ài shī   qiǎn chóu hǎi huí kuáng lán  
ó gōng jīn wèi láng shàng   shì yīng jiē xiē miè  
jiāng tóu guān xián lái yàn duō   shǐ 使 rén shū duàn jué  
chūn fēng fāng lán gāo   āi hóng qiú cáo  
shí huái bào xiāng duì jǐn   guì jiāng 漿 zhuó dòu gōng shī háo