客暑因書昔日山居之樂

宋代 黃裳
憶昔幽居最道情,水邊林下寄勞生。靜眠片石無閒夢,深入寒雲有笑聲。 壯了一心塵事滿,別來三歲客身輕。功成便遂歸歟興,待與青山歃一盟。
yōu zuì dào qíng   shuǐ biān lín xià láo shēng jìng mián piàn shí xián mèng   shēn hán yún yǒu xiào shēng
zhuàng le xīn chén shì mǎn 滿   bié lái sān suì shēn qīng gōng chéng biàn 便 suì guī xīng   dài qīng shān shà méng