可山席上

宋代 胡仲弓
爐亭鎮上坐書痴,不似山居得自怡。 傾竹葉杯延舊友,倚梅花樹看新詩。 嚼來此味清於水,語對鄉情甘似飴。 外此不須談近事,相逢一笑且舒眉。
tíng zhèn shàng zuò shū chī   shì shān  
qīng zhú bēi yán jiù yǒu   méi huā shù kàn xīn shī  
jué lái wèi qīng shuǐ   duì xiāng qíng gān shì  
wài tán jìn shì   xiāng féng xiào qiě shū méi