客散

明代 李夢陽
尊傾客自散,而我臥空林。五月涼風至,孤村細雨陰。 竹蘿垂野徑,花草澹幽襟。夢醒聞遙唱,依稀楚鳳吟。
zūn qīng sàn   ér kōng lín yuè liáng fēng zhì   cūn yīn    
zhú luó chuí jìng   huā cǎo dàn yōu jīn mèng xǐng wén yáo chàng   chǔ fèng yín