客去

宋代 徐積
客去即吟詩,吟詩即飲酒。時時進一杯,往往積成斗。 貪憶洛陽花,忘卻江頭柳。借問別離客,得似尋常否。
yín shī   yín shī yǐn jiǔ shí shí jìn bēi wǎng   wǎng chéng dòu    
tān luò yáng huā   wàng què jiāng tóu liǔ jiè wèn bié de   xún cháng fǒu