客句容署中以縣試不得出寄孫大

清代 洪亮吉
夢醒空自惜年華,法鼓聲聲報晚衙。兩度總慚巢幕燕,一春只看隔牆花。 窺燈鼠怯穿衣桁,綠壁蟲驚落畫叉。我自懷人不能寐,高吟時復振窗紗。
mèng xǐng kōng nián huá   shēng shēng bào wǎn liǎng zǒng cán cháo yàn   chūn zhǐ kàn qiáng huā    
kuī dēng shǔ qiè chuān 穿 héng   chóng jīng luò huà chā huái rén néng mèi gāo   yín shí zhèn chuāng shā