客過

宋代 劉克莊
客過柴門嘆寂寥,旋挑野菜拾風樵。 無錢輟贈開衣笈,有病來求探藥瓢。 偶憩荒郊思種樹,每逢斷澗欲營橋。 書生一念終迂闊,猶閩蒼黔與肖翹。
guò chái mén tàn liáo   xuán tiāo cài shí fēng qiáo
qián chuò zèng kāi   yǒu bìng lái qiú tàn yào piáo
ǒu huāng jiāo zhòng shù   měi féng duàn jiàn yíng qiáo
shū shēng niàn zhōng kuò   yóu mǐn cāng qián xiāo qiào