客次小憩

宋代 陳造
竹屋深明許息肩,田家延客解欣然。 霜枝高掛頳虬卵,風砌初搖白玉錢。 得飽只疑珠作粒,汲深仍詫乳為泉。 譚間更笑狂沮溺,政復知津未是賢。
zhú shēn míng jiān   tián jiā yán jiě xīn rán  
shuāng zhī gāo guà chēng qiú luǎn   fēng chū yáo bái qián  
bǎo zhǐ zhū zuò   shēn réng chà wèi quán  
tán jiān gèng xiào kuáng   zhèng zhī jīn wèi shì xián