看劉寺芙蓉

宋代 楊萬里
初約山寺游,端為怪奇石。 那知雲水鄉,化作錦繡國。 入門逕深深,過眼秋寂寂。 隔竹小亭明,禂紅漏疏碧。 山僧引幽踐,絕巘恣佳陟。 三步綺為障,十步霞作壁。 爛如屏四圍,搭以帔五色。 滿山盡芙蓉,山僧所手植。 秋英例臞淡,此花獨腴澤。 卻憶補外時,朝士作祖席。 是間萬株梅,冷射千崖白。 舊遊不可尋,雪枝半榛棘。
chū yuē shān yóu   duān wèi guài shí  
zhī yún shuǐ xiāng   huà zuò jǐn xiù guó  
mén jìng shēn shēn   guò yǎn qiū  
zhú xiǎo tíng míng   dǎo hóng lòu shū  
shān sēng yǐn yōu jiàn   jué yǎn jiā zhì  
sān wèi zhàng   shí xiá zuò  
làn píng wéi   pèi  
mǎn 滿 shān jǐn róng   shān sēng suǒ shǒu zhí  
qiū yīng dàn   huā  
què wài shí   cháo shì zuò  
shì jiān wàn zhū méi   lěng shè qiān bái  
jiù yóu xún   xuě zhī bàn zhēn