看柳上鵲詩

南北朝 魏收
背歲心能識,登春巢自成。立枯隨雨霽,依枝須月明。 疑是凋籠出,當由抵玉驚。間關拂條軟,回復振毛輕。 何獨離婁意,傍人但未聽。
bèi suì xīn néng shí   dēng chūn cháo chéng suí   zhī yuè míng    
shì diāo lóng chū   dāng yóu jīng jiān guān tiáo ruǎn huí   zhèn máo qīng    
lóu   bàng rén dàn wèi tīng