炕寢三十韻

宋代 朱弁
風土南北殊,習尚非一躅。出疆雖仗節,入國暫同俗。 淹留歲再殘,朔雪滿崖谷。禦冬貂裘弊,一炕且跧伏。 西山石為薪,黝色驚射目。方熾絕可邇,將盡還自續。 飛飛涌玄雲,焰焰積紅玉。稍疑雷出地,又似風薄木。 誰容鼠棲冰,信是龍銜燭。陽曦助喘息,未害搖空腹。 惠氣生褲襦,仍工展拳足。豈惟脫膚鱗,兼復平體粟。 負暄那用詫,執熱定思沃。收功在歲寒,較德比時燠。 雖餘炙手焰,寧有爛額酷。矧當凝泫辰,炎帝獨回轂。 玄冥真退聽,祝融端可錄。嗟予亦何者,萬里歌黃鵠。 偃仰對窗扉,妍煖謝衾褥。壯懷羞灶媚,晚悟笑突曲。 因思墮指人,暴露苦皸瘃。頻年未解甲,蹈此鋒刃毒。 遙知革輅中,旰食安豆粥。陪臣將命來,意懇誠亦篤。 有奇不能吐,何術止南牧。君心想更切,臣罪何由贖。 此身雖自溫,此志轉煩促。論武貴止戈,天必從人慾。 安得四海春,永作蒼生福。聊擬少陵翁,秋風賦茅屋。
fēng nán běi shū   shàng fēi zhú chū jiāng suī zhàng jié   guó zàn tóng    
yān liú suì zài cán   shuò xuě mǎn 滿 dōng diāo qiú   kàng qiě quán    
西 shān shí wéi xīn   yǒu jīng shè fāng chì jué ěr jiāng   jǐn hái    
fēi fēi yǒng xuán yún   yàn yàn hóng shāo léi chū yòu   shì fēng báo    
shuí róng shǔ bīng   xìn shì lóng xián zhú yáng zhù chuǎn wèi   hài yáo kōng    
huì shēng   réng gōng zhǎn quán wéi tuō lín jiān   píng    
xuān yòng chà   zhí dìng shōu gōng zài suì hán jiào   shí    
suī zhì shǒu yàn   níng yǒu làn é shěn dāng níng xuàn chén yán   huí    
xuán míng zhēn tuì 退 tīng   zhù róng duān jiē zhě wàn   huáng    
yǎn yǎng duì chuāng fēi   yán nuǎn xiè qīn zhuàng huái xiū zào mèi wǎn   xiào    
yīn duò zhǐ rén   bào jūn zhú pín nián wèi jiě jiǎ dǎo   fēng rèn    
yáo zhī zhōng   gàn shí ān dòu zhōu péi chén jiāng mìng lái   kěn chéng    
yǒu néng   shù zhǐ nán jūn xīn xiǎng gèng qiè chén   zuì yóu shú    
shēn suī wēn   zhì zhuǎn fán lùn guì zhǐ tiān   cóng rén    
ān hǎi chūn   yǒng zuò cāng shēng liáo shǎo líng wēng qiū   fēng máo