開壁置窗命曰遠軒

宋代 陳與義
鍾妖鳴吾旁,楊獠舞吾側。 東西俱有礙,群盜何時息。 丈夫堂堂軀,坐受世褊迫。 仙人千仞崗,下視笑予厄。 誰能久鬱郁,持斧破南壁。 窗開三尺明,空納萬里碧。 岩霏雜川靄,奇變供幾席。 誰見老書生,軒中岸玄幘。 蕩漾浮世里,超遙送茲夕。 倚楹發孤嘯,呼月出荒澤。 天公亦粲然,林壑受珠璧。 會有鶴駕賓,經過來見客。 清曉坐南軒,望山頭屢側。 居士亦豈痴,飛雲方未息。 樂哉此遠俗,亂世免怵迫。 那知百戰禍,豈識三空厄。 閉門美享睡,開門瞻翠壁。 遠客謝主人,分此一窗碧。 新晴鳥鳴檐,微暑風入席。 蕭然此白首,豈更冒朝幘。 誓將老茲地,不複數晨夕。 但恨食無肉,臞仙出山澤。 蟄雷轉空腸,吐句作圭璧。 一笑示鄰家,向來復此客。 我昨在衡山,傷心沖路側。 豈知得此地,一坐數千息。 易安生痛定,過美出飢迫。 誓言如齊侯,常戒在莒厄。 要將萬里身,獨面九年壁。 如何不己奈,開窗玩霏碧。 招呼面前山,浮翠落衾席。 一笑等兒戲,都忘雪侵幘。 人生何不娛,今夕定何夕。 向來萬頃胸,餘地吞七澤。 念此亦細事,未遽瑕生璧。 聊使山中人,永記山下客。
zhōng yāo míng páng   yáng liáo  
dōng 西 yǒu ài   qún dào shí  
zhàng táng táng   zuò shòu shì biǎn  
xiān rén qiān rèn gǎng   xià shì xiào è  
shuí néng jiǔ   chí nán  
chuāng kāi sān chǐ míng   kōng wàn  
yán fēi chuān ǎi   biàn gōng  
shuí jiàn lǎo shū shēng   xuān zhōng àn xuán  
dàng yàng shì   chāo yáo sòng  
yíng xiào   yuè chū huāng  
tiān gōng càn rán   lín shòu zhū  
huì yǒu jià bīn   jīng guò lái jiàn  
qīng xiǎo zuò nán xuān   wàng shān tóu  
shì chī   fēi yún fāng wèi  
zāi yuǎn   luàn shì miǎn chù  
zhī bǎi zhàn huò   shí sān kōng è  
mén měi xiǎng shuì   kāi mén zhān cuì  
yuǎn xiè zhǔ rén   fēn chuāng  
xīn qíng niǎo míng yán   wēi shǔ fēng  
xiāo rán bái shǒu   gèng mào cháo  
shì jiāng lǎo   shù chén  
dàn hèn shí ròu   xiān chū shān  
zhé léi zhuǎn kōng cháng   zuò guī  
xiào shì lín jiā   xiàng lái  
zuó zài héng shān   shāng xīn chōng  
zhī de   zuò shù qiān  
ān shēng tòng dìng   guò měi chū  
shì yán hóu   cháng jiè zài è  
yào jiāng wàn shēn   miàn jiǔ nián  
nài   kāi chuāng wán fēi  
zhāo hu miàn qián shān   cuì luò qīn  
xiào děng ér   dōu wàng xuě qīn  
rén shēng   jīn dìng  
xiàng lái wàn qǐng xiōng   tūn  
niàn shì   wèi xiá shēng  
liáo shǐ 使 shān zhōng rén   yǒng shān xià