聚遠台

宋代 韓淲
遙遙聚遠台,是豈俗所要。只宜我行適,信得山水妙。 地高出林表,眇邈有殊調。主人運心匠,擇勝出素料。 陂陀闡微徑,俯視溪可照。匪雲賦新詩,聊爾索言笑。 三月青春深,風林杜鵑叫。
yáo yáo yuǎn tái   shì suǒ yào zhǐ xíng shì xìn   shān shuǐ miào    
gāo chū lín biǎo   miǎo miǎo yǒu shū diào 調 zhǔ rén yùn xīn jiàng   shèng chū liào    
tuó chǎn wēi jìng   shì zhào fěi yún xīn shī liáo   ěr suǒ yán xiào    
sān yuè qīng chūn shēn   fēng lín juān jiào