雎陽贈李司倉

唐代 劉長卿
白露變時候,蛬聲暮啾啾。飄飄洛陽客,惆悵梁園秋。 只為乏生計,爾來成遠遊。一身不家食,萬事從人求。 且喜接餘論,足堪資小留。寒城落日後,砧杵令人愁。 歸路歲時盡,長河朝夕流。非君深意願,誰復能相憂。
bái biàn shí hou   qióng shēng jiū jiū piāo piāo luò yáng chóu   chàng liáng yuán qiū    
zhǐ wèi shēng   ěr lái chéng yuǎn yóu shēn jiā shí wàn   shì cóng rén qiú    
qiě jiē lùn   kān xiǎo liú hán chéng luò hòu zhēn   chǔ lìng rén chóu    
guī suì shí jǐn   cháng zhāo liú fēi jūn shēn yuàn shuí   néng xiāng yōu