句容澄上人群玉軒求詩

宋代 李之儀
日日不離山,愛山終不厭。因地端有來,及此若尚欠。 當軒出巑屼,昏膜遽效砭。枝撐檐楹窄,明滅煙雲暫。 幽禽時一鳴,隱約隔天塹。早聞群玉峰,世境未易占。 卻應三昧力,易致茲可驗。便擬絕高深,兩足恐不贍。 幻化浪攀緣,膠擾窘囊檻。會須揖清風,方暑對枕簟。
shān   ài shān zhōng yàn yīn duān yǒu lái   ruò shàng qiàn
dāng xuān chū cuán   hūn xiào biān zhī chēng yán yíng zhǎi   míng miè yān yún zàn
yōu qín shí míng   yǐn yuē tiān qiàn zǎo wén qún fēng   shì jìng wèi zhàn
què yīng sān mèi   zhì yàn biàn 便 jué gāo shēn   liǎng kǒng shàn
huàn huà làng pān yuán   jiāo rǎo jiǒng náng kǎn huì qīng fēng   fāng shǔ duì zhěn diàn