菊坡疊遣梅什忽惠蘭芽此變風也敢借前韻效楚

宋代 鄭清之
霜雰雰風乍力,草變衰兮蛩罷織。 思秋蘭兮委蕭艾,望椒丘兮聊止息。 悵佳人兮既遠,紛吾美兮誰識。 忽有人兮好修,遺予佩兮春色。 茁瓊芽兮九畹,帶杜衡兮被石。 凜增冰兮峨峨,杳光風兮驟得。 卜蘭居兮南坡,拂余龜兮食墨。
shuāng fēn fēn fēng zhà   cǎo biàn shuāi qióng zhī  
qiū lán wěi xiāo ài   wàng jiāo qiū liáo zhǐ  
chàng jiā rén yuǎn   fēn měi shuí shí  
yǒu rén hǎo xiū   pèi chūn  
zhuó qióng jiǔ wǎn   dài héng bèi shí  
lǐn zēng bīng é é   yǎo guāng fēng zhòu  
bo lán nán   guī shí