郡齋同元美賦得明字

明代 李攀龍
落日千山短髮明,蕭條轉見故人情。時危小郡徵求少,秋到高齋臥理清。 豈謂文章妨遇合,深知偃蹇負平生。論心對我杯中物,握手看他世上名。 遂使浮雲愁大陸,何來二子在孤城。風塵如此仍為守,愧爾新詩滿帝京。
luò qiān shān duǎn míng   xiāo tiáo zhuǎn jiàn rén qíng shí wēi xiǎo jùn zhēng qiú shǎo   qiū dào gāo zhāi qīng
wèi wén zhāng fáng   shēn zhī yǎn jiǎn píng shēng lùn xīn duì bēi zhōng   shǒu kàn shì shàng míng
suì shǐ 使 yún chóu   lái èr zi zài chéng fēng chén réng wèi shǒu   kuì ěr xīn shī mǎn 滿 jīng