鈞天樂

明代 劉基
君不見天穆之山二千仞,天帝所以觴百靈。 三嬪不下兩龍去,九歌九辯歸杳冥。 我忽乘雲夢輕舉,身騎二虹臂六羽。 指揮開明辟帝關,環佩泠泠曳風雨。 明月照我足,倒影搖雲端。 參差紫鸞笙,響震瑤台寒。 我欲聽之未敢前,空中接引皆神仙。 煙揮霧霍不可測,翠葩金葉光相射。 鯨鍾虎虡鏗鴻蒙,撼崑崙兮殷崆峒。 揚天桴兮伐河鼓,咸池波兮析木風。 遂升泰階朝玉帝,側身俯伏當瓊陛。 訊曰太極折裂為乾坤,紛紛枝葉皆同根。 胡為妄生水火金木土,自使激搏相熬煎?臣聞三皇前,群 物咸熙熙,眾子戴一父,皞皞無偏私。 忽然元氣自盪潏,變換白黑分賢痴。 蚩尤與黃帝,從此興戈矛。 流毒萬萬古,爭奪無時休。 骨肉自殘賊,帝心至仁能不憂?帝不答,臣心迷。 風師咆哮虎豹怒,銀漢洶湧天雞啼。 飈輪撇捩三島過,海水儘是青玻璃。 神奔鬼怪惕驚起,遺音鸑鸑猶在耳。 夢耶游耶不可知,但見愁雲漠漠橫九疑。
jūn jiàn tiān zhī shān èr qiān rèn   tiān suǒ shāng bǎi líng
sān pín xià liǎng lóng   jiǔ jiǔ biàn guī yǎo míng
chéng yún mèng qīng   shēn èr hóng liù
zhǐ huī kāi míng guān   huán pèi líng líng fēng
míng yuè zhào   dào yǐng yáo yún duān
cēn luán shēng   xiǎng zhèn yáo tái hán
tīng zhī wèi gǎn qián   kōng zhōng jiē yǐn jiē shén xiān
yān huī huò   cuì jīn guāng xiāng shè
jīng zhōng kēng hóng méng   hàn kūn lún yīn kōng tóng
yáng tiān   xián chí fēng
suì shēng tài jiē cháo   shēn dāng qióng
xùn yuē tài zhé liè wèi qián kūn   fēn fēn zhī jiē tóng gēn
wéi wàng shēng shuǐ huǒ jīn   shǐ 使 xiāng áo jiān   chén wén sān huáng qián   qún
xián   zhòng dài   hào hào piān
rán yuán dàng jué   biàn huàn bái hēi fēn xián chī
chī yóu huáng   cóng xīng máo
liú wàn wàn   zhēng duó shí xiū
ròu cán zéi   xīn zhì rén néng yōu     chén xīn
fēng shī páo xiào bào   yín hàn xiōng yǒng tiān
biāo lún piē liè sān dǎo guò   hǎi shuǐ jìn shì qīng
shén bēn guǐ guài jīng   yīn yuè yuè yóu zài ěr
mèng yóu zhī   dàn jiàn chóu yún héng jiǔ