君謙又和復答

明代 沈周
子才五色石,補天曾以此。餘才散為詩,或突或如砥。 今賦千人坐,秀句尚紅紫。誰謂丈人丑,貴有幼婦美。 一篇似難又,連篇不覺幾。謂即事深刻,打拓滿城市。 先時漫無文,增重信伊始。我如呼風鴟,悲鳴自堪恥。 子如希有鳥,九萬借風喜。上掣層霄雲,下掠滄溟水。 餘力播此石,久靜當■起。點頭有公案,悟詩與禪比。 不然只冥頑,一石而已矣。我言子無答,一言而已耳。 尚容答千人,琅玕雜然倚。還招舊時月,總照新象里。 我復就盤陀,箕踞脫雙履。詠言證千人,使石無妄擬。
zi cái shí   tiān céng cái sàn wèi shī huò   huò    
jīn qiān rén zuò   xiù shàng hóng shuí wèi zhàng rén chǒu guì   yǒu yòu měi    
piān shì nán yòu   lián piān jué wèi shì shēn   tuò mǎn chéng 滿 shì    
xiān shí màn wén   zēng zhòng xìn shǐ fēng chī bēi   míng kān chǐ    
zi yǒu niǎo   jiǔ wàn jiè fēng shàng chè céng xiāo yún xià   lüè cāng míng shuǐ    
shí   jiǔ jìng dāng   diǎn tóu yǒu gōng àn   shī chán    
rán zhǐ míng wán   shí ér yán zi   yán ér ěr    
shàng róng qiān rén   láng gān rán hái zhāo jiù shí yuè zǒng   zhào xīn xiàng    
jiù pán tuó   tuō shuāng yǒng yán zhèng qiān rén shǐ   shí 使 wàng