菊花歌

宋代 鄭思肖
太極之髓日之精,生出天地秋風身。萬木搖落百草死,正色與秋爭光明。 背時獨立抱寂寞,心香貞烈透寥廓。至死不變英氣多,舉頭南山高嵯峨。
tài zhī suǐ zhī jīng   shēng chū tiān qiū fēng shēn wàn yáo luò bǎi cǎo   zhèng qiū zhēng guāng míng
bèi shí bào   xīn xiāng zhēn liè tòu liáo kuò zhì biàn yīng duō   tóu nán shān gāo cuó é