絕嘆

宋代 陸游
老屋環青嶂,衰翁臥白頭。 殘書且遮眼,薄酒不澆愁。 世故真難料,吾生愈覺浮。 餘年更須惜,幸得返山丘。
lǎo huán qīng zhàng   shuāi wēng bái tóu
cán shū qiě zhē yǎn   jiǔ jiāo chóu
shì zhēn nán liào   shēng jué
nián gèng   xìng de fǎn shān qiū