覺衰呈汪桐陽教授四首 其三

宋代 朱晞顏
平生判青白,好醜懸心胸。看朱忽成碧,轉首今一翁。 絕憐窗底月,坐廢詩書工。磨研正亥豕,反覆尋魚蟲。 當時擅輕俊,下目一紙空。天工忘聽察,障此阿堵中。 文章不可恃,信足欺盲聾。欲求一匕藥,刮膜開雙瞳。 嘗聞先達言,目與心神通。廢書減思慮,遠勝金篦功。 便當逐一散,揮弦送飛鴻。
píng shēng pàn qīng bái   hǎo chǒu xuán xīn xiōng kàn zhū chéng   zhuǎn shǒu jīn wēng
jué lián chuāng yuè   zuò fèi shī shū gōng yán zhèng hài shǐ   fǎn xún chóng
dāng shí shàn qīng jùn   xià zhǐ kōng tiān gōng wàng tīng chá   zhàng ē zhōng
wén zhāng shì   xìn máng lóng qiú yào   guā kāi shuāng tóng
cháng wén xiān yán   xīn shén tōng fèi shū jiǎn   yuǎn shèng jīn gōng
biàn 便 dāng zhú sàn   huī xián sòng fēi hóng