絕句留別善之仲實並呈松澗雲仲無逸四首

宋代 陸文圭
手拈花草弄春愁,兒女安知稼千秋。 山北山南遊未遍,歸興且復事西疇。
shǒu niān huā cǎo nòng chūn chóu   ér ān zhī jià qiān qiū  
shān běi shān nán yóu wèi biàn   guī xīng qiě shì 西 chóu