倦尋芳·滿簪霜雪

宋代 陳紀
滿簪霜雪,一帽塵埃,消幾寒食。手捻梨花,還是年時岑寂。簌簌落紅春似夢,萋萋柔綠愁如織。怪東君、太匆匆,亦是人間行客。 問幾度、五侯傳燭,但回首東風,吹盡塵跡。笑杜陵淚灑,金波如積。對酒且寬悉意緒,題詩與寄真消息。待歸來,細溫存、慰伊相憶。
mǎn 滿 zān shuāng xuě   mào chén āi   xiāo hán shí shǒu niǎn huā   hái shì nián shí cén luò hóng chūn shì mèng   róu chóu zhī guài dōng jūn tài cōng cōng   shì rén jiān xíng
wèn hòu chuán zhú   dàn huí shǒu dōng fēng   chuī jǐn chén xiào líng lèi   jīn duì jiǔ qiě kuān   shī zhēn xiāo xi dài guī lái   wēn cún wèi xiāng