娟峰

宋代 陳造
當年金華小家兒,神遊九天狹八維。 房陵之山秀而奇,蔚藍一山群山推。 兒肯下顧停軿輜,珠貝作宮瓊門楣。 門前亂石無津涯,一叱轉眼羊萬蹄。 羒羒{羊古}羯紛躨尼,蹲鳴踞齧供兒嬉。 有褐之叟鬢已絲,似黠非黠痴非痴。 傲睨竅覘兒所為,掉臂席捲靡孑遺。 一杯見罰兒酹卮,亟鞭風馭還瑤池。 幻變起滅荒是非,彼此失得誰成虧。 即有而無道乃幾,仙者狡獪人得知。 以偷而名真見疵,我來訪古求端倪。 山吾良友兒吾師,嘉木異石相因依。 如刻如椓如鬢眉,名峰以娟吾始之。 為丐片石儻可碑,更遣子虛摛厥辭。
dāng nián jīn huá xiǎo jiā ér   shén yóu jiǔ tiān xiá wéi  
fáng líng zhī shān xiù ér   wèi lán shān qún shān tuī  
ér kěn xià tíng pēng 軿   zhū bèi zuò gōng qióng mén méi  
mén qián luàn shí jīn   chì zhuǎn yǎn yáng wàn  
fén fén   { yáng   } jié fēn kuí   dūn míng niè gōng ér  
yǒu zhī sǒu bìn   shì xiá fēi xiá chī fēi chī  
ào qiào chān ér suǒ wéi   diào juǎn jié  
bēi jiàn ér lèi zhī   biān fēng hái yáo chí  
huàn biàn miè huāng shì fēi   shī de shuí chéng kuī  
yǒu ér dào nǎi   xiān zhě jiǎo kuài rén zhī  
tōu ér míng zhēn jiàn   lái fǎng qiú duān  
shān liáng yǒu ér shī   jiā shí xiāng yīn  
zhuó bìn méi   míng fēng juān shǐ zhī  
wèi gài piàn shí tǎng bēi   gèng qiǎn chī jué