元代 一初
春路晴猶滑,山亭晚更深。竹枯湘淚盡,花發楚魂香。 並坐夜深皆不語,一燈分映兩閒身。
chūn qíng yóu huá   shān tíng wǎn gēng shēn zhú xiāng lèi jǐn   huā chǔ hún xiāng
bìng zuò shēn jiē   dēng fēn yìng liǎng xián shēn