宋代 李燾
溪聲長在耳,山色不離門。 掃地樹留影,拂床琴有聲。 一言寤主寧復聽,三諫不從歸去來。
shēng zhǎng zài ěr   shān mén
sǎo shù liú yǐng   chuáng qín yǒu shēng
yán zhǔ níng tīng   sān jiàn cóng guī lái