唐代 可止
不知誰會喃喃語,必向王前報太平。(中山節度王處直座 詠白鵲,時諸侯兼併,王欲繼好息民,故云。《高僧傳》)
zhī shuí huì nán nán   xiàng wáng qián bào tài píng 。(   zhōng shān jié wáng chù zhí zuò
yǒng bái què   shí zhū hóu jiān bìng   wáng hǎo mín   yún 。《 gāo sēng chuán 》)