唐代 無可
東籬搖落後,密艷被寒催。夾雨驚新拆,經霜忽盡開。 野香盈客袖,禁蕊泛天杯。不共春蘭並,悠揚遠蝶來。
dōng yáo luò hòu   yàn bèi hán cuī jiā jīng xīn chāi   jīng shuāng jǐn kāi
xiāng yíng xiù   jìn ruǐ fàn tiān bēi gòng chūn lán bìng   yōu yáng yuǎn dié lái