唐代 徐仲雅
屋面盡生人耳朵,籬頭多是老翁須。(《閒居》) 平分造化雙苞去,拆破春風兩面開。(《合歡牡丹》) 雲路半開千里月,洞門斜掩一天春。(《馬希范夜宴 迎四儀夫人》) 鑿開青帝春風國,移下姮娥夜月樓。(《馬殷明月圃》, 《野客叢談》) 珠璣影冷偏粘草,蘭麝香濃卻損花。(《春園宴》) 山色曉堆羅黛雨,草梢春戛麝香風。 衰蘭寂寞含愁綠,小杏妖嬈弄色紅。 旁搜水脈湘心滿,遍揭泉根梵底通。 水□滴殘青□瘦,石脂傾盡白雲空。 深浦送回芳草日,急灘牽斷綠楊風。 藕梢逆入銀塘里,蘋跡潛來玉井中。 敗菊籬疏臨野渡,落梅村冷隔江楓。 剪開淨澗分苗稼,劃破漣漪下釣筒。(上見《湘湖故事》)
miàn jìn shēng rén ěr duo   tóu duō shì lǎo wēng 。(《   xián 》)    
píng fēn zào huà shuāng bāo   chāi chūn fēng liǎng miàn kāi 。(《   huān dan 》)    
yún bàn kāi qiān yuè   dòng mén xié yǎn tiān chūn 。(《   fàn yàn  
yíng rén 》)  
záo kāi qīng chūn fēng guó   xià héng é yuè lóu 。(《   yīn míng yuè 》,    
cóng tán 》)  
zhū yǐng lěng piān zhān cǎo   lán shè xiāng nóng què sǔn huā 。(《   chūn yuán yàn 》)    
shān xiǎo duī luó dài   cǎo shāo chūn jiá shè xiāng fēng
shuāi lán hán chóu   xiǎo xìng yāo ráo nòng hóng
páng sōu shuǐ mài xiāng xīn mǎn 滿   biàn jiē quán gēn fàn tōng
shuǐ   cán qīng   shòu   shí zhī qīng jìn bái yún kōng
shēn sòng huí fāng cǎo   tān qiān duàn yáng fēng
ǒu shāo yín táng   píng qián lái jǐng zhōng
bài shū lín   luò méi cūn lěng jiāng fēng
jiǎn kāi jìng jiàn fēn miáo jià   huá lián xià diào tǒng 。(   shàng jiàn xiāng shì 》)