唐代 裴諧
風回山火斷,朝落岸冰高。(《湘江吟》) 名終埋不得,骨任朽何妨。(經杜甫墳,見《詩話總龜》)
fēng huí shān huǒ duàn   cháo luò àn bīng gāo 。(《   xiāng jiāng yín 》)    
míng zhōng mái   rèn xiǔ fáng 。(   jīng fén   jiàn shī huà zǒng guī 》)