宋代 鄭獬
菊花初抱葉,始見春光來。 綠蓓今著花,又見秋風回。 高天不容土,白日安可栽。 一世如大瘧,寒暑還相催。 使我明鏡匣,羞為蒼顏開。 流年可奈何,獨有金螺杯。 閒秋無丈尺,付與令翦裁。 況茲佳節近,秋日宜樓台。 菊花又密鬧,爛若金縷堆。 如何不自樂,行繞空徘徊。 秋風不惜花,即見飛蒼苔。 惟此一樽酒,萬事皆塵埃。
huā chū bào   shǐ jiàn chūn guāng lái  
bèi jīn zhù huā   yòu jiàn qiū fēng huí  
gāo tiān róng   bái ān zāi  
shì nüè   hán shǔ hái xiāng cuī  
shǐ 使 míng jìng xiá   xiū wèi cāng yán kāi  
liú nián nài   yǒu jīn luó bēi  
xián qiū zhàng chǐ   lìng jiǎn cái  
kuàng jiā jié jìn   qiū lóu tái  
huā yòu nào   làn ruò jīn duī  
  xíng rào kōng pái huái  
qiū fēng huā   jiàn fēi cāng tái  
wéi zūn jiǔ   wàn shì jiē chén āi