宋代 蕭崱
粗花染春日曬紅,細綿披夏雪輥風。 赤皇世界嶺皆熱,敕旨徵綿底痴絕。
huā rǎn chūn shài hóng   mián 綿 xià xuě gǔn fēng  
chì huáng shì jiè lǐng jiē   chì zhǐ zhēng mián 綿 chī jué