寄子與使君 其二

明代 李攀龍
我輩還堪見,人間已厭聞。大都常謝客,不次各離群。 病酒仍耽句,青山自白雲。春來論數子,飄泊有如君。
bèi hái kān jiàn   rén jiān yàn wén cháng xiè   qún
bìng jiǔ réng dān   qīng shān bái yún chūn lái lùn shù zi   piāo yǒu jūn