寄子虡子遹

宋代 陸游
大兒再度吳門秋,小兒錢塘逾月留。 恨身不能插兩翅,與汝相守寬百憂。 聞鍾時宿雲外寺,待月亦上湖邊樓。 但常保此豈不樂,路難悠悠非善謀。
ér zài mén qiū   xiǎo ér qián táng yuè liú  
hèn shēn néng chā liǎng chì   xiāng shǒu kuān bǎi yōu  
wén zhōng shí 宿 yún wài   dài yuè shàng biān lóu  
dàn cháng bǎo   nán yōu yōu fēi shàn móu