寄祝胡朝翰年伯

清代 陳恭尹
海隔紅塵不閉門,東風攜杖木棉溫。今時父輩人無幾,先代遺民君獨存。 霜雪滿頭腸自熱,水天多浪晝常昏。著書豈必沉吳井,韋氏傳經有子孫。
hǎi hóng chén mén   dōng fēng xié zhàng mián wēn jīn shí bèi rén   xiān dài mín jūn cún
shuāng xuě mǎn 滿 tóu cháng   shuǐ tiān duō làng zhòu cháng hūn zhù shū chén jǐng   wéi shì chuán jīng yǒu sūn