寄齋

宋代 姜特立
君齋以寄名,寄齋有何義。 豈非異邦人,偶爾寓斯地。 靜觀浮世間,何物不是寄。 天地即蘧廬,吾身一郵置。 百年聊托宿,六鑿共遊戲。 一朝撒手行,妻子卻復棄。 實貨不隨身,主人若個是。 不如飲無何,日應醉鄉睡。 四海皆弟兄,何必桑與梓。 若問吾故家,滕公是同里。
jūn zhāi míng   zhāi yǒu  
fēi bāng rén   ǒu ěr  
jìng guān shì jiān   shì  
tiān   shēn yóu zhì  
bǎi nián liáo tuō 宿   liù záo gòng yóu  
zhāo shǒu xíng   què  
shí huò suí shēn   zhǔ rén ruò shì  
yǐn   yīng zuì xiāng shuì  
hǎi jiē xiōng   sāng  
ruò wèn jiā   téng gōng shì tóng