寄贈唐宜之兼呈知非道人

明代 魏學洢
茫茫廿年餘,一往圖自快。今來始回首,逢人盡堪拜。 拜罷還致辭,不知雙淚滋。誰能藥石我,沒齒長相思。 病夫尋扁鵲,片語容自紿。願子垂諦聽,一一陳其私。 我病膽力薄,我病眼力卑。我病骨力脆,我病願力雌。 願力苟不深,扁鵲無可為。明知還故縱,悠忽不自持。 惰窳苟如此,墮落安足疑。感子惠我言,忽驚千鈞錘。 臨風還再拜,千里如見之。
máng máng niàn 廿 nián   wǎng kuài jīn lái shǐ huí shǒu féng   rén jǐn kān bài    
bài hái zhì   zhī shuāng lèi shuí néng yào shí   chǐ cháng xiāng    
bìng xún biǎn què   piàn róng dài 紿 yuàn zi chuí tīng   chén    
bìng dǎn   bìng yǎn bēi bìng cuì   bìng yuàn    
yuàn gǒu shēn   biǎn què wèi míng zhī hái zòng yōu   chí    
duò gǒu   duò luò ān gǎn huì yán   jīng qiān jūn chuí    
lín fēng hái zài bài   qiān jiàn zhī