積雨作寒

宋代 范成大
山寒禪老不下,泥滑琴僧罕來。 且喚園丁閒語,喜聞湖岸未頹。
shān hán chán lǎo xià   huá qín sēng hǎn lái  
qiě huàn yuán dīng xián   wén àn wèi tuí