寄與治二首 其一
亂後投交白板門,梅花香飯每同論。平生最苦人皆好,古道全凋爾尚存。
客到定留徒四壁,詩成不厭倒千樽。世間那見清貧士,猿鶴沙蟲盡感恩。
luàn
亂
hòu
後
tóu
投
jiāo
交
bái
白
bǎn
板
mén
門
,
méi
梅
huā
花
xiāng
香
fàn
飯
měi
每
tóng
同
lùn
論
píng
。
shēng
平
zuì
生
kǔ
最
rén
苦
jiē
人
hǎo
皆
gǔ
好
,
dào
古
quán
道
diāo
全
ěr
凋
shàng
爾
cún
尚
存
。
kè
客
dào
到
dìng
定
liú
留
tú
徒
sì
四
bì
壁
,
shī
詩
chéng
成
bù
不
yàn
厭
dào
倒
qiān
千
zūn
樽
shì
。
jiān
世
nà
間
jiàn
那
qīng
見
pín
清
shì
貧
yuán
士
,
hè
猿
shā
鶴
chóng
沙
jǐn
蟲
gǎn
盡
ēn
感
恩
。