積雨嘆

宋代 張侃
去年南蘭陵,官河無流澌。陰雲久不見,萬里行炎曦。 太守為民禱,百拜躬愈祗。忽然動涼飆,驟雨肆奔馳。 旱苗有生意,下民免寒飢。感格在俄頃,嗟人自不為。 頌語我欲作,垂世同曹規。深恐旁觀者,憑藉立是非。 反謂地勢隆,水散及四支。縱使雨入尺,立待只片時。 今年芒種後,有雨細如絲。農家買五兆,寸波成漣漪。 我耳曾聽得,把筆紀小詩。又傳練湖圯,澒洞南北迷。 浸淫到旁邑,原隰不分畸。秋中月色皎,老晴頗相宜。 深谷傳地籟,喬松難扶持。滂流盡三日,處處同一辭。 化工有至理,淺眼休蠡窺。蝝蝝可憐生,短衣到鳧茈。 冬寒與夏暑,平日何怨咨。一旦示災咎,反己深思惟。 退寸望求尺,龠合規微貲。豐艱非逆料,人情恣生疑。 既忻堆如櫛,復話禾無䅗。遂致陰陽轉,未免水旱移。 固窮不羨富,求足翻成虧。不知尼父言,三年積銖錙。 一稃與二米,猶勝糠覈肥。農家多守分,富家當坦夷。
nián nán lán líng   guān liú yīn yún jiǔ jiàn wàn   xíng yán    
tài shǒu wèi mín dǎo   bǎi bài gōng zhī rán dòng liáng biāo zhòu   bēn chí    
hàn miáo yǒu shēng   xià mín miǎn hán gǎn zài é qǐng jiē   rén wéi    
sòng zuò   chuí shì tóng cáo guī shēn kǒng páng guān zhě píng   jiè shì fēi    
fǎn wèi shì lóng   shuǐ sàn zhī zòng shǐ 使 chǐ   dài zhǐ piàn shí    
jīn nián máng zhòng hòu   yǒu nóng jiā mǎi zhào cùn   chéng lián    
ěr céng tīng   xiǎo shī yòu chuán liàn hòng   dòng nán běi    
jìn yín dào páng   yuán fēn qiū zhōng yuè jiǎo lǎo   qíng xiāng    
shēn chuán lài   qiáo sōng nán chí pāng liú jǐn sān chù   chù tóng    
huà gōng yǒu zhì   qiǎn yǎn xiū kuī yuán yuán lián shēng duǎn   dào    
dōng hán xià shǔ   píng yuàn dàn shì zāi jiù fǎn   shēn wéi    
tuì 退 cùn wàng qiú chǐ   yuè guī wēi fēng jiān fēi liào rén   qíng shēng    
xīn duī zhì   huà suì suì zhì yīn yáng zhuǎn wèi   miǎn shuǐ hàn    
qióng xiàn   qiú fān chéng kuī zhī yán sān   nián zhū    
èr   yóu shèng kāng féi nóng jiā duō shǒu fèn   jiā dàng tǎn