急雨遽涼

宋代 陸游
急雨消殘暑,曠然天地秋。 露螢矜熠熠,風葉送颼颼。 涼篻惟添睡,明河不洗愁。 流年又如此,隨處怯登樓。
xiāo cán shǔ   kuàng rán tiān qiū
yíng jīn   fēng sòng sōu sōu
liáng piǎo wéi tiān shuì   míng chóu
liú nián yòu   suí chù qiè dēng lóu