寄遠法師兼柬南浦 其二

明代 楊士奇
松雲深處敞禪關,草坐麻衣多在山。應笑東華塵土客,白頭如雪未能閒。
sōng yún shēn chù chǎng chán guān   cǎo zuò duō zài shān yīng xiào dōng huá chén bái   tóu xuě wèi néng xián