急雨

宋代 陸游
急雨清風發土香,靈台如受寶犀涼,華胥一枕蘧然覺,卻聽蟬聲送夕陽。
qīng fēng xiāng   líng tái shòu bǎo liáng   huá zhěn rán jué   què tīng chán shēng sòng yáng