寄友用韻

明代 王守仁
懷人坐沈夜,帷燈曖幽光。耿耿積煩緒,忽忽如有忘。 玄景逝不處,朱炎化微涼。相彼谷中葛,重陰殞衰黃。 感此遊客子,經年未還鄉。伊人不在目,絲竹徒滿堂。 天深雁書杳,夢短關塞長。情好矢無數,願言覬終償。 惠我金石編,徽音激宮商。馳輝不可即,式爾增予傷。 馨香襲肝膂,聊用心中藏。
huái rén zuò shěn   wéi dēng ài yōu guāng gěng gěng fán   yǒu wàng    
xuán jǐng shì chǔ   zhū yán huà wēi liáng xiāng zhōng zhòng   yīn yǔn shuāi huáng    
gǎn yóu   jīng nián wèi huán xiāng rén zài   zhú mǎn táng 滿    
tiān shēn yàn shū yǎo   mèng duǎn guān sài zhǎng qíng hǎo shǐ shù yuàn   yán zhōng cháng    
huì jīn shí biān   huī yīn gōng shāng chí huī shì   ěr zēng shāng    
xīn xiāng gān   liáo yòng xīn zhōng cáng