紀游一首呈高計使謝庾使
天風吹我到丹青,不覺春華又再經。芝叟采來雲冉冉,茶仙嘗後水泠泠。
溪山信美琅琊景,宇宙無窮峴首亭。登者固多公不朽,老衰得附鳳凰翎。
tiān
天
fēng
風
chuī
吹
wǒ
我
dào
到
dān
丹
qīng
青
,
bù
不
jué
覺
chūn
春
huā
華
yòu
又
zài
再
jīng
經
zhī
。
sǒu
芝
cǎi
叟
lái
采
yún
來
rǎn
雲
rǎn
冉
chá
冉
,
xiān
茶
cháng
仙
hòu
嘗
shuǐ
後
líng
水
líng
泠
泠
。
xī
溪
shān
山
xìn
信
měi
美
láng
琅
yá
琊
jǐng
景
,
yǔ
宇
zhòu
宙
wú
無
qióng
窮
xiàn
峴
shǒu
首
tíng
亭
dēng
。
zhě
登
gù
者
duō
固
gōng
多
bù
公
xiǔ
不
lǎo
朽
,
shuāi
老
dé
衰
fù
得
fèng
附
huáng
鳳
líng
凰
翎
。