寄友卿窄韻一首

宋代 葛勝仲
昔子游魯中,飄然起幽棲。翛翛一書簏,長物無所攜。 辛勤涉長道,足趼面目黧。自言寡聞識,走俗多沉迷。 今不勇自奮,蹉跎將噬臍。類渴欲石髓,如矇想金篦。 來簉胄子席,求言學端倪。嗟予淺聞道,太倉之一稊。 松菊有荒徑,桃李無成蹊。胡能使谷似,每每赬顏低。 晨昏不予舍,三歲改攝提。對案但苜蓿,有黍多無雞。 一笑為流啜,甘若羊新刲。秋霜八九月,絺綌臨風淒。 寧甘范叔寒,不求故人綈。夜窗經與史,短檠照棲棲。 靡曼一不顧,端如金日磾。嘉子甚年少,老成同齒齯。 照庭真玉樹,飣座稱佳梨。為文頗挺拔,絕去翰墨畦。 聲華出諸彥,籍籍喧青齊。遂收濟北薦,謂即辭蒿藜。 如何尚齟齬,時命多乖暌。方今天子聖,隆學古與稽。 美化浹遼夏,文星動婁奎。郡邑各黌宇,夏屋華榱題。 師儒自廷授,望實多金閨。大烹極鼎味,豈復嗟鹽齏。 月書季有考,升舍茲其梯。吾邦矧多士,擅富浙水西。 文華燦星斗,光彩騰虹霓。似聞與二難,同起公堂躋。 侃侃共輝映,乳酪兼酥醍。文高各揚邁,質美皆懸黎。 生資固不凡,器用況已犀。先生力推引,同志無傾擠。 亨塗可自致,如車資軏輗。明年拔寒俊,一封下芝泥。 鄉校佇賓貢,跋馬登隋堤。談笑取通顯,豈直組與圭。
zi yóu zhōng   piāo rán yōu xiāo xiāo shū cháng   suǒ xié    
xīn qín shè cháng dào   jiǎn miàn yán guǎ wén shí zǒu   duō chén    
jīn yǒng fèn   cuō tuó jiāng shì lèi shí suǐ   méng xiǎng jīn    
lái zào zhòu   qiú yán xué duān jiē qiǎn wén dào tài   cāng zhī    
sōng yǒu huāng jìng   táo chéng néng shǐ 使 shì měi   měi chēng yán    
chén hūn shě   sān suì gǎi shè duì àn dàn xu yǒu   shǔ duō    
xiào wèi liú chuài   gān ruò yáng xīn kuī qiū shuāng jiǔ yuè chī   lín fēng    
níng gān fàn shū hán   qiú rén chuāng jīng shǐ duǎn   qíng zhào    
màn   duān jīn jiā zi shén nián shào lǎo   chéng tóng chǐ    
zhào tíng zhēn shù   dìng zuò chēng jiā wéi wén tǐng jué   hàn    
shēng huá chū zhū yàn   xuān qīng suì shōu běi jiàn wèi   hāo    
shàng   shí mìng duō guāi kuí fāng jīn tiān shèng lóng   xué    
měi huà jiā liáo xià   wén xīng dòng lóu kuí jùn hóng xià   huá cuī    
shī tíng shòu   wàng shí duō jīn guī pēng dǐng wèi   jiē yán    
yuè shū yǒu kǎo   shēng shě bāng shěn duō shì shàn   zhè shuǐ   西  
wén huá càn xīng dǒu   guāng cǎi téng hóng shì wén èr nán tóng   gōng táng    
kǎn kǎn gòng huī yìng   lào jiān wén gāo yáng mài zhì   měi jiē xuán    
shēng fán   yòng kuàng xiān sheng tuī yǐn tóng   zhì qīng    
hēng zhì   chē yuè míng nián hán jùn   fēng xià zhī    
xiāng xiào zhù bīn gòng   dēng suí tán xiào tōng xiǎn   zhí guī