寄幼槃弟

宋代 謝逸
北闕弓旌未見招,茅亭高臥對山椒。詩成稚子應能誦,酒熟鄰翁漸可邀。 寧似杜陵長蹭蹬,不依嚴武更逍遙。細思洗馬池邊路,便是成都萬里橋。
běi què gōng jīng wèi jiàn zhāo   máo tíng gāo duì shān jiāo shī chéng zhì yīng néng sòng jiǔ   shú lín wēng jiàn yāo    
níng shì líng zhǎng cèng dèng   yán gèng xiāo yáo xiǎn chí biān biàn   shì 便 chéng wàn qiáo