寄永嘉葉丈以昌甫韻

宋代 韓淲
誰雲遣興莫過詩,詩到清愁只自知。老去山林能幾許,近來香火復奚為。 隨身作務何須較,脫手成文不費辭。宿覺庵高飛夢到,一春花柳更無私。
shuí yún qiǎn xìng guò shī   shī dào qīng chóu zhī zhī lǎo shān lín néng jìn   lái xiāng huǒ wèi    
suí shēn zuò jiào   tuō shǒu chéng wén fèi jué 宿 ān gāo fēi mèng dào   chūn huā liǔ gèng